A
Buddhist Way to Celebrate Valentine’s Day.
Việt dịch: Quảng
Cơ
Biên tập: Tuệ
Uyển
***
Khoảng 2.500 năm trước, Đức Phật đã rời bỏ gia đình mình để lên đường tìm cách chấm dứt khổ đau cho chính Ngài — và cho tất cả mọi người — một lần và mãi mãi.
Nghe
có vẻ chẳng lãng mạn chút nào, đúng không?
Có
thể là không. Nhưng quyết định ngày hôm ấy đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời của
Ngài — và cả cuộc đời của chúng ta. Những gì Đức Phật đạt được sau khi rời xa
gia đình có thể truyền cảm hứng để chúng ta đón Ngày Valentine theo một cách
chánh niệm và khác biệt hơn.
Phật
tử không nhìn nhận tình yêu lãng mạn theo cách mà chúng ta thường làm. Với họ,
chỉ có một tình yêu phổ quát, được trao đến tất cả con người — chứ không phải
một thứ tình yêu thân mật chỉ dành riêng cho một cá nhân.
Lama
Yeshe diễn đạt điều này một cách hóm hỉnh rằng:
**“Tình yêu thông thường thì hẹp hòi, đóng kín
và hay thay đổi. Chừng nào tình yêu của bạn còn là thứ tình yêu thông thường
ấy, thì cái tâm hẹp hòi của bạn vẫn sẽ cứ chọn ra một đối tượng duy nhất:
‘Chỉ có bạn là người duy nhất đối với tôi; là
đối tượng duy nhất của tình yêu và lòng trắc ẩn của tôi.’
Trái
Đất này chứa vô số nguyên tử, nhưng bạn chỉ chọn một:
‘Tôi
yêu nguyên tử này.’
Đó
là một cái tâm thật ngốc nghếch; hoàn toàn ngốc nghếch. Trong khắp không gian
có vô số nguyên tử, nhưng vì bị trói buộc bởi sự chấp thủ, cái tâm co rút của
bạn chỉ chọn lấy một. Rồi mỗi khi bạn gặp một nguyên tử khác, bạn lại cảm thấy
bất an.”**
Như
Lama Yeshe giải thích, sự chú ý của chúng ta liên tục dồn vào một người — một
“nguyên tử”. Khi đang trong một mối quan hệ, ta kỳ vọng quá nhiều vào một người
và chỉ tập trung vào họ. Còn khi độc thân, ta có thể cảm thấy cô đơn và mong
ước có một “nguyên tử” nào đó để dồn trọn tình yêu của mình vào.
Có
thể rất khó để tìm ra một “con đường trung đạo” trong tình yêu, bởi đây là một
cảm xúc mãnh liệt, lại được củng cố bởi hoạt động của tâm trí. Tuy vậy, việc
quán chiếu những gì Phật giáo tin tưởng có thể giúp chúng ta yêu theo một cách
khác.
Dưới
góc nhìn của Phật giáo, maitrī (từ ái) là tình yêu chân thật và trong sáng. Đó
là cảm giác từ bi, tử tế, thiện chí và yêu thương dành cho tất cả mọi người —
một cách bình đẳng, không ngoại lệ — bao gồm cả người bạn đời của chúng ta.
Tôi
không nói rằng chúng ta nên rời bỏ người bạn đời như Đức Phật đã làm để tập
trung vào phần còn lại của nhân loại. Nhưng câu chuyện của Đức Phật là một
nguồn cảm hứng để chúng ta mở rộng góc nhìn và phân bổ tình yêu của mình một
cách đồng đều hơn đến tất cả.
Trong
đời sống thực, điều này khá thách thức, bởi tình yêu của chúng ta thường bị
điều kiện hóa và dẫn dắt bởi bản ngã. Ngày Valentine có thể mang lại khổ đau
cho một số người, vì ta kỳ vọng quá nhiều vào một người duy nhất. Khi ta quên
đi những người khác — hay những “nguyên tử” khác — ta vô tình đặt quá nhiều áp
lực lên người bạn đời; đồng thời chính họ cũng cảm thấy bị áp lực.
Bất
cứ điều gì mà chúng ta dồn quá nhiều năng lượng vào đều có thể dẫn đến tổn hại.
Tôi thích ví tình yêu bên trong chúng ta như một chai nước. Nếu ta đổ toàn bộ
một chai nước lớn vào chỉ một chiếc ly, nước sẽ tràn ra ngoài. Nhưng nếu ta
phân phối lượng nước ấy đều vào nhiều chiếc ly, thì tất cả các ly đều sẽ được
rót đầy vừa đủ mà không bị tràn.
Nếu
chúng ta muốn tôn vinh tình yêu vào Ngày Valentine (và cả mỗi ngày) theo tinh
thần Phật giáo, thì chúng ta nên thực hành maitrī (từ ái). Việc lan tỏa tình
yêu đến tất cả mọi người — bất kể ta nhận lại được điều gì từ họ — là một điều
nhiệm mầu. Dĩ nhiên, tình yêu vẫn có những mức độ khác nhau. Những gì ta trao
cho người bạn đời có thể đặc biệt hơn, độc đáo hơn hay mãnh liệt hơn, nhưng ta
vẫn không quên những người khác.
Vậy
làm sao để phân bổ tình yêu bên trong chúng ta? Khi ta nhìn người khác như
chính mình, việc trao đi điều gì đó sẽ không còn khó khăn nữa. Chừng nào vẫn
còn có “tôi” và “bạn”, thì ta sẽ không bao giờ vượt qua được những rào cản của
tâm trí. Những gì bị tách rời khỏi ta, một cách tự nhiên, sẽ trở thành “kẻ đối
lập”. Chính vì thế, quán chiếu về tính nhất thể (oneness) mang lại lợi ích rất
lớn.
Phật
giáo gọi điều này là bodhicitta — tâm Bồ-đề, hay trái tim/tâm thức tỉnh thức —
một tâm hoàn toàn hiến dâng cho người khác. Theo Lama Zopa Rinpoche, đây có thể
là phương thuốc tốt nhất cho mọi căn bệnh của chúng ta. Điều đó có nghĩa là gì?
Nghĩa là buông bỏ ý niệm về “cái tôi” — cảm giác bản ngã sai lầm — để có thể
trân quý người khác. Trong Phật giáo, bodhicitta là khát nguyện đạt đến giác
ngộ vì lợi ích của muôn loài. Đó là nguồn gốc của giải thoát và hạnh phúc.
Vì
vậy, chúng ta có thể lấy mục đích sống của mình là mang lại hạnh phúc cho người
khác và làm vơi bớt khổ đau của họ bằng mọi cách có thể. Nhưng điều này sẽ
không thể xảy ra nếu ta chỉ bám chấp vào một người duy nhất. Nếu ta thực hành
maitrī hoặc nuôi dưỡng tâm bodhicitta, tôi tin rằng điều đó sẽ tự nhiên chuyển
hóa các mối quan hệ lãng mạn của chúng ta.
Khi
ta hướng sự chú tâm đến nhiều “nguyên tử” khác nhau, tình yêu dành cho người
bạn đời sẽ không còn bắt nguồn từ sự cần bám víu hay lệ thuộc. Không gian sẽ tự
nhiên xuất hiện trong mối quan hệ. Và từ đó, người bạn đời của ta cũng có thể
phát triển tâm bodhicitta.
Việc
rót đầy những chiếc ly của người khác từ chai nước không bao giờ cạn của mình,
trên thực tế, sẽ chuyển hóa tất cả các mối quan hệ của chúng ta./.
https://www.elephantjournal.com/2018/02/a-buddhist-way-to-celebrate-valentines-day/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét