— những câu đố sâu sắc 'bẻ gãy' tâm trí
What
is Buddha?: The Koans and stories of Zen Buddhism — profound riddles that
“break” the mind
Tác giả: Lee Clarke
Việt dịch: Quảng Cơ
Biên tập: Tuệ Uyển
***
Mục lục
1.
Phật là gì?: Các Công án và câu chuyện của Thiền tông — những câu đố sâu
sắc 'bẻ gãy' tâm trí
2. 👉 Nếu gặp Phật, hãy giết Phật? (Chú
thích: Đây là một câu khẩu quyết nổi tiếng của Thiền sư Lâm Tế, ngụ ý nhắc nhở
người tu hành không được bám chấp vào hình tướng hay bất kỳ biểu tượng bên
ngoài nào, kể cả Phật).
3. 👉 Cuộc sống hàng ngày chính là đạo (hoặc:
Bình thường tâm thị đạo).
4. 👉 Thiền của Phật
5. 👉 Con đường bùn lầy (Chú thích: Đây
là tiêu đề một câu chuyện Thiền kinh điển về việc buông bỏ tạp niệm).
6. 👉 Nhiều công án, nhiều tuệ giác (hoặc: Càng nhiều công án, càng nhiều góc nhìn ngộ đạo).
1- Phật là gì?: Các Công án và câu chuyện của Thiền tông — những
câu đố sâu sắc 'bẻ gãy' tâm trí
Công án là một câu đố hoặc lời tuyên bố mang tính nghịch lý được sử
dụng trong Thiền tông nhằm phá vỡ lối tư duy thông thường và khơi dậy sự thấu
suốt (giác ngộ).
Tại sao ngày nay các công án vẫn thu hút và
phổ biến đến vậy? Có lẽ, vì công án hướng đến sự thấu suốt, nên không có cách
diễn giải nào là đúng hay sai hoàn toàn — đây cũng là một lý do khiến chúng
hiệu quả đến thế. Đó cũng là lý do vì sao mọi người — bao gồm cả bản thân tôi —
lại bị chúng lôi cuốn. Trong bài viết này, tôi sẽ nêu bật một số công án thú vị
hơn cả mà tôi từng chiêm nghiệm, đi kèm với cả cách hiểu được chấp nhận rộng
rãi — hãy nhớ rằng không có cách diễn giải nào là sai — và góc nhìn của riêng
tôi.
Theo tác giả cộng tác Lee Clarke
Tác giả cộng tác Lee Clarke:
“Tôi là một Phật tử, tín đồ Giáo hữu (Quaker), người theo chủ nghĩa nhân văn,
chủ nghĩa hiện sinh và chủ nghĩa hòa bình. Một giảng viên tôn giáo tương lai.
Yêu thích nhiều lĩnh vực, hiện là sinh viên đại học năm ba song ngữ.” On
Twitter>>
Cặp công án xoay chuyển tâm trí
‘Tâm này là Phật’
Đại Mai hỏi Mã Tổ: ‘Phật là gì?’
Mã Tổ đáp: ‘Tâm này là Phật’
‘Nếu gặp Phật trên đường, hãy giết chết ông ta!’
– Lâm Tế Nghĩa Huyền
Tôi xếp cặp hai công án này lại
với nhau vì cả hai đều có xu hướng chỉ về cùng một điều: sự nhận biết về Phật
tánh sẵn có (bản hữu) của chúng ta dưới góc nhìn của Thiền tông. Phật tánh
được xem vừa là tiềm năng để đạt được giác ngộ — trở thành một vị Phật — và/hoặc
là tánh Phật vốn có bên trong mỗi chúng sanh, tùy thuộc vào tông phái mà bạn
theo đuổi.
Thiền tông cũng có góc nhìn tương tự như cả hai
quan điểm trên, nhưng khẳng định rằng chúng ta vốn dĩ đã là Phật (nghĩa là
đã có sẵn Phật tánh), điều duy nhất cần làm là nhận ra điều đó. Thiền dạy rằng
chúng ta sở hữu một "Phật tâm" bẩm sinh, vốn bị che lấp bởi cái tâm hời
hợt bên ngoài mà ta có từ khi sinh ra — cái tâm chịu ảnh hưởng bởi xã hội và
môi trường mà ta lớn lên. Chính cái tâm nhỏ nhen, vụn vặt hàng ngày này đã lừa
dối, khiến ta lầm tưởng rằng mình tách biệt với người khác và dẫn dắt ta vào lối
suy nghĩ vị kỷ.
Do đó, câu trả lời của Mã Tổ “Tâm này là Phật”
đang nói về cả hai luận điểm trước đó. Chúng ta vốn dĩ đã là những vị Phật và cần
phải khơi mở ra Phật tâm của chính mình — thứ tuy đang bị che lấp nhưng lại bẩm
sinh sẵn có bên trong ta. Vì vậy, tâm này vốn đã là Phật — chính là Phật tâm của
chúng ta.[2]
2 - Nếu gặp Phật, hãy giết Phật? If you meet the Buddha, kill him?
Công án tiếp theo trong cặp bài trùng này thoạt nhìn có vẻ
khá sốc (và mục đích của nó đúng là để gây sốc), thậm chí là báng bổ. Là Phật tử,
làm sao chúng ta có thể giết Phật được? Tất nhiên, câu nói này không mang nghĩa
đen. Dù sao thì Lâm Tế cũng là một trong những Thiền sư vĩ đại nhất. Cách diễn
giải chính thống được chấp nhận rộng rãi nhất — như Barbara O'Brien đã nói —
cũng gần tương tự như công án trước. Nếu chúng ta gặp Đức Phật trên đường, Đức
Phật đó sẽ là một bản thể tách biệt với chính chúng ta; trong khi Thiền tông lại
dạy rằng chúng ta chính là Phật. Do đó, chúng ta phải ngừng nghĩ rằng mình và
Phật là hai thực thể khác nhau và phải "giết chết" khái niệm đó — hãy
xem bản thân chúng ta và Phật là một. [3]
Video với 101 Công án Thiền - with
101 Zen Koans
Khi được nhìn nhận theo cách này, việc nhận ra bản chất của
các công án trên thực tế mang lại sự giải thoát vô cùng lớn lao. Nghĩ rằng
chúng ta thực sự đã giác ngộ và đang sở hữu một Phật tâm là một điều cực kỳ sâu
sắc và truyền cảm hứng. Như lời bình của Vô Môn về công án đầu tiên đã viết: ‘Nếu
ai hiểu thấu đáo điều này, người đó đang mặc áo của Phật, đang ăn thức ăn của
Phật, đang nói lời của Phật, đang hành xử như Phật, người đó chính là Phật.’
3- Cuộc Sống Hàng Ngày
Chính Là Đạo (hoặc: Bình thường tâm thị đạo)./
Everyday
life is the path
Triệu Châu hỏi Nam
Tuyền: ‘Đạo là gì?’
Nam Tuyền đáp: ‘Tâm bình thường chính
là Đạo’.
Triệu Châu hỏi: ‘Có thể học được nó
không?’
Nam Tuyền đáp: ‘Nếu ông cố gắng học,
ông sẽ rời xa nó’.
Đây là một trong những công án
đã giúp ích cho tôi rất nhiều — vì vậy phần dưới đây là cách diễn giải của
riêng tôi. Đối với nhiều người thực hành và tín đồ, Thiền thấm đượm vào nhiều
khía cạnh của cuộc sống hàng ngày. Ví dụ, nhiều người cố gắng biến những hoạt động
vốn có vẻ khá tầm thường trở thành sự thực hành — những phương pháp dẫn đến sự
chứng ngộ — thế nên những việc như nấu ăn và dọn dẹp đều có thể là một hình thức
thiền định.
Tôi nghĩ công án này đang ám
chỉ đến khái niệm thực hành Thiền trong cuộc sống hàng ngày. Một cuộc sống tỉnh
thức, với mỗi hoạt động đều là một bài thiền "chánh niệm". Khi Nam
Tuyền nói rằng “tâm bình thường (cuộc sống hàng ngày) chính là Đạo”, ông có thể
đang muốn nói rằng cuộc sống thường nhật thực ra cũng là một con đường dẫn đến
sự chứng ngộ. Triệu Châu sau đó hỏi liệu có thể học được nó hay không. Nam Tuyền
trả lời rằng bạn sẽ rời xa nó nếu bạn cố tình tìm cách học nó.
Trong phần lớn thời gian của cuộc sống hàng
ngày, chúng ta luôn phải làm những việc tầm thường, nhàm chán nhưng lại rất cần
thiết. Tất cả chúng ta đều phải rửa bát, đi làm, đứng trên tàu điện ngầm hoặc
lái xe qua những khung giờ cao điểm. Chẳng phải thật giải thoát khi nghĩ rằng
chính những hoạt động này cũng có thể là sự thực hành tâm linh đầy giá trị sao?
Tất nhiên, nếu chúng ta cứ chăm chăm vào việc nó nhàm
chán thế nào, thì sự bất an (không hạnh phúc) của chúng ta sẽ chỉ tăng lên mà
thôi. Tôi nghĩ đây là một trong những điều Nam Tuyền muốn nói khi bảo rằng
chúng ta sẽ "rời xa" cuộc sống hàng ngày nếu cố tình tìm cách nghiên
cứu nó như một con đường đạo. Nó đúng là một con đường, nhưng chúng ta chỉ cần
đón nhận nó và cố gắng biến chính cuộc sống của mình thành sự thực hành.
Việc suy ngẫm về công án này đã giúp tôi vượt qua nhiều
tình huống diễn ra thường nhật. Công án này cũng củng cố thêm lập trường của Đại
thừa rằng bất kỳ ai trong chúng ta cũng đều có Phật tánh, rằng tất cả chúng ta
đều có thể đạt được satori (ngộ), bao gồm cả những người cư sĩ tại gia. Cuộc sống
hàng ngày có thể là một con đường dẫn đến giác ngộ và là con đường mà chúng ta
có thể tận dụng để mang lại lợi ích cho chính mình.
4- Thiền của Phật /Buddha’s
Zen
Đức Phật dạy rằng:
“Ta
coi ngôi vị vương hầu, khanh tướng như hạt bụi bặm. Ta nhìn kho tàng vàng bạc,
ngọc ngà như gạch đá, sỏi viên. Ta xem những xiêm y lụa là gấm vóc tốt đẹp nhất
như mảnh giẻ rách tả tơi. Ta thấy muôn vàn thế giới trong vũ trụ như những hạt
trái cây nhỏ bé, và hồ nước lớn nhất xứ Ấn Độ cũng chỉ như một giọt dầu vương
trên chân Ta. Ta nhận biết những giáo điều ở thế gian như trò ảo thuật của ảo
thuật gia. Ta phân định khái niệm cao siêu nhất về sự giải thoát như tấm gấm
thêu vàng trong một giấc mơ, và xem con đường thánh thiện của các bậc giác ngộ
như hoa đốm hiện ra trước mắt. Ta thấy thiền định như cột trụ của ngọn núi, Niết-bàn
như một cơn ác mộng giữa ban ngày. Ta nhìn sự phán xét đúng sai như điệu múa uốn
lượn của loài rồng, và sự hưng thịnh hay suy vong của các niềm tin cũng chỉ như
những dấu vết để lại của bốn mùa.”
Mặc dù không hẳn là một công án, nhưng những lời dạy này
của Đức Phật lại mang phong vị như công án. Tôi nghĩ cách diễn giải hay nhất đến
từ Gary Z McGee, người đã chỉ ra rằng câu chuyện này đại diện cho giáo lý của
Phật giáo về Anicca (Vô thường). Đức Phật mô tả tất cả những điều tốt đẹp
nhất trên thế giới này, rồi thông qua cách sử dụng ngôn từ của mình, Ngài đã đập
tan sự tráng lệ của chúng. Ngài nhắc nhở chúng ta rằng ngay cả những điều tuyệt
vời nhất cuối cùng cũng sẽ đi đến hồi kết, bất kể chúng là gì hay lộng lẫy đến
đâu. Mọi thứ đều phải khép lại, và chính sự từ chối cũng như lòng miễn cưỡng
không chịu chấp nhận sự thật nghiệt ngã này đã dẫn dắt chúng ta đến khổ đau.[4]
Khi còn là một đứa trẻ, có một thời điểm tôi từng vô cùng
sợ hãi cái chết và thường tự hỏi điều gì sẽ xảy ra sau khi mình chết đi. Tôi vẫn
nhớ tâm trí non nớt của mình lúc bấy giờ: Khi đang ngồi trong một buổi tập
trung ở trường, tôi đã nghĩ: “Ước gì mình là một thứ gì đó khác chứ không phải
con người, như vậy mình sẽ không phải chết.” Tôi nghĩ điều này khi đang nhìn những
tấm ván sàn xếp tựa vào tường và ước mình có thể trở thành một trong số chúng,
để có thể sống mãi mãi. Dù đó chỉ là sự ngây thơ của một đứa trẻ, tôi nhớ mình
đã có một tia sáng thức tỉnh (sự thấu suốt lóe lên): Tôi nhận ra rằng ngay cả
khi mình là một tấm ván sàn, khúc gỗ đó cuối cùng cũng sẽ mục nát và tiêu điều.
Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã hiểu rằng không có một thứ gì trên đời này mà cuối
cùng lại không chết đi. Giờ đây khi nhìn lại, tôi có thể thấy đó chính là một
khoảnh khắc lóe sáng nhận ra tính chất Vô thường (Anicca) — điều mà phải
nhiều năm sau tôi mới biết đến. Đây có lẽ là lý do tại sao câu chuyện Thiền đặc
biệt này lại chạm đến trái tim tôi sâu sắc đến vậy.
5- Con Đường Bùn Lầy / Muddy
Road/ (Chú thích: Đây là
tiêu đề một câu chuyện Thiền kinh điển về việc buông bỏ tạp niệm).
Thản Sơn (Tanzan) và Huệ
Hải (Ekido) có lần cùng nhau đi trên
một con đường đầy bùn lầy. Một trận mưa lớn vẫn đang trút xuống. Khi đi qua một
khúc quanh, họ gặp một cô gái rất xinh đẹp trong bộ kimono và chiếc thắt lưng lụa,
đang không thể băng qua được giao lộ.
“Lại
đây nào, cô gái,” Thản Sơn nói ngay lập tức. Rồi ông bế cô gái trên tay, kiệu
cô qua vũng bùn.
Huệ
Hải im lặng suốt dọc đường cho đến tận tối muộn, khi cả hai đến nghỉ tại một
ngôi chùa. Lúc này, ông không thể kiềm chế được nữa. “Tăng sĩ chúng ta không được
đến gần nữ sắc,” ông nói với Thản Sơn, “đặc biệt là những cô gái trẻ đẹp. Điều
đó rất nguy hiểm. Tại sao huynh lại làm như vậy?”
“Ta
đã để cô gái ấy lại đó rồi,” Thản Sơn đáp. “Còn đệ, đệ vẫn đang cõng cô ấy
sao?”
Câu chuyện này là một trong những bài học quý giá và vô
cùng hữu ích cho cuộc sống hàng ngày. Thản Sơn rõ ràng đã xem sự việc giúp đỡ
cô gái là một chuyện không có gì quá to tát. Ông giúp cô ấy xong, liền quên
ngay và tiếp tục bước đi.
Trong khi đó, Huệ Hải lại nảy sinh tâm lý tức giận trước
hành động của bạn mình. Ông đã mang theo nỗi bực dọc đó suốt dọc đường cho đến
tận khi tới ngôi chùa, trước khi cuối cùng bùng phát thành một lời trách móc đầy
giận dữ và bất bình. Thản Sơn liền hỏi phải chăng Huệ Hải “vẫn đang cõng cô ấy.”
Đây là một trong những công án “dễ” diễn giải hơn cả,
nhưng nó có thể được hiểu theo nhiều cách khác nhau. Huệ Hải vẫn đang cõng cô
gái — một hình ảnh ẩn dụ cho việc ông đang mang theo cơn giận của chính mình và
không thể buông bỏ.
“Cô gái” ở đây có thể thay thế
cho bất kỳ điều gì: một cuộc tranh cãi với người bạn thân hay người nhà mà bạn
không thể buông bỏ, hoặc bất kỳ tình huống nào khiến bạn bị mắc kẹt không thể
bước tiếp — bạn cứ mãi ám ảnh và dằn vặt về nó, dù cho nó chỉ mang lại sự muộn
phiền. Câu chuyện này chỉ dẫn cho chúng ta cách sống trong khoảnh khắc hiện tại
để tiến về phía trước; bởi lẽ việc ôm giữ những oán hận, bất bình chẳng mang lại
bất kỳ lợi ích nào.
6- Nhiều Công Án, Nhiều
Tuệ Giác (Càng
nhiều công án, càng nhiều góc nhìn ngộ đạo).Many
koans, many insights
Đây chỉ là một vài trong số những công án và câu chuyện
Thiền yêu thích của tôi — cùng với vài cách diễn giải trong số rất nhiều góc
nhìn về chúng. Trải nghiệm các công án là một sự thực hành tuyệt vời, và tôi cảm
nhận rằng một công án không chỉ mang lại cho chúng ta khoảnh khắc thấu suốt
(hay Satori — Ngộ trong tiếng Nhật) — mà còn có thể dạy ta rất nhiều điều
về cuộc sống thường nhật. Sau tất cả, trong Thiền tông, cuộc sống thường nhật
chính là sự thực hành.
Bằng cách đọc và cố gắng giải nghĩa những “câu đố” của công
án, chúng ta có thể đập tan lối tư duy lý tính của mình và — từng lớp, từng lớp
một — cố gắng khơi mở ra Phật tánh sẵn có bên trong ta. Các công án là một sự bổ
sung tuyệt vời vào kho tàng kinh điển Phật giáo và đã trở nên phổ biến trên khắp
thế giới nhờ vào những câu đố “xoay chuyển tâm trí” của chúng. Chúng khơi gợi
lên bản chất chân thật của Thiền.
Khi Bồ Đề Đạt Ma được hỏi Thiền là gì, ngài đã đáp rằng:
“Quách nhiên vô thánh” (Mênh mông trống rỗng, không có gì là thánh cả).
Phụ thích
[1] Paul Reps (chủ biên), ‘Thiền
cốt Thiền xương: Tuyển tập các bài viết về Thiền và Tiền-Thiền’ (Nhà xuất bản
Penguin Books: Anh, 1971) – Tất cả các công án và câu chuyện đều được trích từ
cuốn sách này trừ khi có ghi chú khác, các trang 118, 109, 86, 28.
[2] Shulamit Ambalu và các tác
giả khác, ‘Cuốn sách về các Tôn giáo’ (Công ty TNHH Dorling Kindersley,
Luân Đôn, Vương quốc Anh, 2013), các trang 160-163.
[3] Barbara O’Brien, ‘Giết
Phật? Điều đó có nghĩa là gì?: Cái nhìn cận cảnh về một công án gây bối rối’
tại trang web https://www.thoughtco.com/kill-the-buddha-449940 [Truy cập ngày
14 tháng 8 năm 2014].
[4] Gary Z McGee, ‘5 công án
Thiền giúp khai mở tâm trí bạn’ tại trang web https://fractalenlightenment.com/37292/spirituality/5-zen-koans-that-will-open-your-mind
[Truy cập ngày 14
tháng 8 năm 2018].


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét