Việt dịch: Quảng Cơ
Biên tập: Tuệ Uyển
***
Văn bản của Tâm Kinh
Đấng Mẹ Tôn Quý, Trái Tim của Trí Tuệ Siêu Việt (Ba-la-mật-đa)11
BẰNG TIẾNG PHẠN (SANSKRIT): Bhagavati Prajna Paramita Hridaya
[Đây là phần thứ nhất.]12
Tôi đã từng nghe như vầy:
Đức Thế Tôn khi ấy đang ở tại thành Vương Xá (Rajgriha),
trên đỉnh Linh Thứu (Vulture Peak), cùng với một đại chúng Tỳ-kheo và một đại
chúng Bồ Tát. Lúc bấy giờ, Đức Thế Tôn nhập vào trạng thái thiền định sâu xa gọi
là “hiện tướng của pháp thâm diệu”.
Cũng vào lúc ấy, vị Thánh giả Quán Tự Tại
(Avalokiteshvara), Bồ Tát, bậc đại sĩ, khi quán chiếu sâu xa về thực hành trí
tuệ Ba-la-mật-đa thâm diệu, đã thấy rõ rằng ngay cả năm uẩn cũng đều không có tự
tính (tự tồn tại độc lập).
Khi ấy, nhờ oai lực gia trì của Đức Phật, Tôn giả Xá Lợi
Phất (Shariputra) bạch với Thánh giả Quán Tự Tại (Avalokiteshvara), vị Bồ Tát,
bậc đại sĩ, rằng:
“Người con trai lành hay người con gái lành nào mong muốn
tu tập pháp Trí tuệ Ba-la-mật-đa thâm diệu thì nên thực hành và rèn luyện như
thế nào?”
Khi lời ấy vừa dứt, Thánh giả Quán Tự Tại
(Avalokiteshvara), vị Bồ Tát, bậc đại sĩ, nói với Tôn giả Xá Lợi Phất
(Shariputra) rằng:
“Xá Lợi Phất, người con trai lành hay người con gái lành
nào mong muốn thực hành Trí tuệ Ba-la-mật-đa thâm diệu thì nên quán chiếu như
sau: cần thấy một cách trọn vẹn rằng ngay cả năm uẩn cũng đều không có tự tính.
Sắc tức là không, không tức là sắc; không không khác sắc,
sắc cũng không khác không. Cũng vậy, thọ, tưởng, hành, thức đều là không.
Vì thế, này Xá Lợi Phất, mọi pháp đều là không; không có
đặc tính riêng biệt; không sinh, không diệt; không nhơ, không sạch; không thêm,
không bớt.
Cho nên, này Xá Lợi Phất, trong tính không không có sắc,
không có thọ, không có tưởng, không có hành, không có thức. Không có mắt, không
có tai, không có mũi, không có lưỡi, không có thân, không có ý.”
“Không có sắc, không có thanh, không có hương, không có vị,
không có xúc, cũng không có các pháp (đối tượng của tâm). Không có nhãn giới
cho đến không có ý giới, và cũng không có giới của ý thức.
Không có vô minh, cũng không có sự diệt trừ vô minh, cho
đến không có già và chết, cũng không có sự diệt trừ của già và chết.
Cũng vậy, không có khổ, không có tập, không có diệt,
không có đạo; không có trí tuệ, không có chứng đắc, và cũng không có cả cái
không chứng đắc.”
“Vì vậy, này Xá Lợi Phất, do các vị Bồ Tát không có chỗ
chứng đắc, nên nương tựa vào Trí tuệ Ba-la-mật-đa này mà an trụ. Vì tâm không
còn chướng ngại, nên không có sợ hãi; vượt qua hoàn toàn mọi điên đảo, các vị đạt
đến cứu cánh Niết-bàn.
Tất cả chư Phật trong ba đời cũng đều nương vào Trí tuệ
Ba-la-mật-đa thâm diệu này mà chứng đắc quả vị Vô thượng Chánh đẳng Chánh
giác.”
“Vì vậy, cần phải biết rằng thần chú của Trí tuệ Ba-la-mật-đa—thần
chú của đại trí, thần chú vô thượng, thần chú ngang bằng với cái không gì sánh
bằng, thần chú có khả năng dập tắt mọi khổ đau—là chân thật vì không hư dối.
Thần chú của Trí tuệ Ba-la-mật-đa được tuyên thuyết như
sau:”
tadyatha
gaté gaté paragaté parasamgaté bodhi svaha!
“Xá Lợi Phất, các vị Bồ Tát, những bậc đại sĩ, nên tu tập
Trí tuệ Ba-la-mật-đa theo cách như vậy.”
Khi ấy, Đức Thế Tôn xuất khỏi trạng thái thiền định ấy và
tán thán Thánh giả Quán Tự Tại (Avalokiteshvara), vị Bồ Tát, bậc đại sĩ, rằng:
“Lành thay! Lành thay! Này thiện nam tử, đúng là như vậy,
nên là như vậy. Người ta cần thực hành Trí tuệ Ba-la-mật-đa thâm diệu đúng như
con đã trình bày. Khi ấy, ngay cả các Như Lai cũng sẽ hoan hỷ.”
Khi Đức Thế Tôn thốt ra những lời này, Tôn giả Xá Lợi Phất,
Thánh giả Quán Tự Tại (Avalokiteshvara), vị Bồ Tát, bậc đại sĩ, cùng toàn thể đại
chúng, bao gồm các thế giới của chư Thiên, loài người, A-tu-la và Ca-lâu-la, đều
hoan hỷ và tán thán những lời Đức Thế Tôn đã nói./.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét