Buddhistdoor View: Reclaiming the Spirit of Vesak in a Chaotic World
Tác giả: Buddhistdoor GlobalViệt dịch: Quảng Cơ
Biên tập: Tuệ Uyển
***
Vào thời điểm đầy biến động này, những lời dạy của Đức Phật
về sự khoan dung, lòng từ bi và phụng sự nhân loại là nguồn an ủi và sức mạnh.
Khi chúng ta bước đi trên con đường hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn, hãy
cùng nắm bắt tinh thần của lễ Vesak.
Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc
António Guterres,
Khi các Phật tử trên khắp thế giới đã kỷ niệm Vesak vào
ngày 5 tháng 5, chúng ta thấy mình được kêu gọi suy ngẫm về ý nghĩa của ngày lễ
này và cuộc đời mà nó tôn vinh. Vesak, còn được biết đến với tên Buddha
Jayanti, Buddha Purnima, hoặc đơn giản là Ngày sinh của Đức Phật, kỷ niệm sự ra
đời (Skt: jati), sự giác ngộ (Skt: bodhi hoặc sopadhishesa-nirvana), và sự viên
tịch (Skt: mahaparinirvana) của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni.
Nhưng ngày lễ không được
tổ chức vì bản thân Đức Phật, mà thay vào đó vì thông điệp của Ngài về năng lực
phổ quát trong mọi chúng sinh đối với trí tuệ và lòng từ bi. Chúng ta kỷ niệm
ba sự kiện trong cuộc đời này trong một ngày vì chúng nhắc nhở chúng ta về một
hành trình tiểu sử mà chúng ta cũng có thể noi theo. Chúng ta cũng được sinh ra
và chúng ta cũng sẽ qua đời. Chúng ta nhớ rằng Đức Phật không phải là một thực
thể siêu nhiên. Nhưng giữa hai sự kiện này, Ngài đã theo đuổi một con đường
gian khổ, cuối cùng dẫn đến sự giác ngộ của Ngài.
Sự nhận thức và biến đổi
tâm thức được gọi là sự giác ngộ là mục tiêu tối thượng của tất cả Phật tử. Một
số người sẽ đi theo con đường tương tự như Đức Phật lịch sử, Siddhartha
Gautama, từ bỏ đời sống gia đình và sống giản dị trong nhiều năm. Những người
khác sẽ vẫn là cư sĩ và cống hiến bất kỳ tài sản nào họ có thể cho một tu viện
với hy vọng tạo nghiệp lành. Những người khác sẽ theo vô số con đường khác
nhau. Khi Phật giáo phát triển ở Ấn Độ và xa hơn nữa, nó đã trở thành một tôn
giáo cung cấp rất nhiều con đường—tất cả đều được cho là dẫn đến cùng một sự
giác ngộ cuối cùng.
Mặc dù có thể khó để xác
định bất kỳ cốt lõi cụ thể nào trong lời dạy của Đức Phật, Tứ Diệu Đế dường như
là một ứng cử viên xứng đáng:
1-Chân lý về khổ đau
2-Nguồn gốc của khổ đau
3-Sự chấm dứt của khổ đau
4-Con đường dẫn đến sự chấm dứt của khổ đau
Một trong những cách diễn
tả hay nhất về duhkha (khồ đau) là như một bánh xe bị lệch trục. Đối với người
đọc hiện đại, có lẽ hình ảnh một chiếc bánh xe bị xì là phù hợp nhất. Không phải
lúc nào mọi thứ cũng tồi tệ, mà đúng hơn là luôn có một cảm giác có thể nhận thấy
rằng mọi thứ hoàn toàn có thể tốt hơn. Ngay cả những niềm vui của chúng ta cũng
chứa duhkha ở chỗ chúng sẽ kết thúc và, vì chúng ta không nhận thức được điều
này, chúng ta có xu hướng bám víu vào chúng thay vì buông bỏ.
Sự bám víu hay khát khao
đối với những trải nghiệm cụ thể chính là nguồn gốc của khổ đau. Nó ăn sâu
trong chúng ta như cơn khát nước. Chúng ta có thể không nhận ra nó trong một thời
gian, nhưng rồi nó lại quay trở lại hết lần này đến lần khác, buộc chúng ta phải
tìm cách dập tắt nó bằng bất cứ cách nào có thể.
Đây là hai sự thật tiêu
cực. Đó là những sự thật khó khăn mà chúng ta phải chấp nhận trong cuộc sống của
mình. Nhưng chúng không phải là kết thúc của câu chuyện Phật giáo.
Tin tốt đầu tiên là có sự
chấm dứt khổ đau. Điều này là có thể. Chúng ta cũng có thể đạt được sự giác ngộ
mà Đức Phật đã đạt được cách đây 2.500 năm. Và cuối cùng, có con đường dài và đầy
thử thách dẫn đến sự chấm dứt khổ đau. Đây là những chân lý tích cực. Giống như
hai cánh của một con chim, chúng ta cần cả mặt tích cực và mặt tiêu cực để bay.
Trong thế giới hiện đại
của chúng ta, đầy ắp tin tức liên tục từ khắp nơi trên thế giới, các thông báo
dồn dập từ những ứng dụng trên điện thoại thông minh, và sự bất định chính trị
dường như vô tận, cuộc đời của Đức Phật và Tứ Diệu Đế mà Ngài giảng dạy có thể
đóng vai trò như một lời nhắc nhở mạnh mẽ về con đường của chúng ta với tư cách
là những Phật tử—dù có thể khác nhau đến đâu. Trong nhiều nền văn hóa Phật
giáo, câu chuyện này thường xuyên được giảng dạy. Lễ Vesak đơn giản chỉ mang lại
một cơ hội để đi sâu vào câu chuyện này hết mức có thể. Chúng ta có thể theo
dõi hành trình này thông qua một video của Sergey Roy, ghi lại những con phố ở
Colombo, Sri Lanka, trong dịp Vesak:
Nếu chúng ta có thời
gian, chúng ta cũng có thể xem cuộc diễu hành lễ hội đèn lồng này từ Seoul, để
chứng kiến màn trình diễn của ánh sáng rực rỡ, trang phục đầy màu sắc, mặt nạ,
khiêu vũ, tụng niệm, và nhiều hơn nữa. Nghệ thuật ở đây phục vụ mục đích đưa
chúng ta vào câu chuyện về Đức Phật, bậc giác ngộ người đã mở ra con đường để
những người còn lại chúng ta noi theo. Nó cũng có thể gắn kết chúng ta sâu sắc
hơn với văn hóa của mình nếu chúng ta là người Hàn Quốc hoặc—như ở trên—người
Sri Lanka. Nếu chúng ta đến từ một nền văn hóa khác, chúng ta có thể tôn vinh
và bày tỏ lòng biết ơn đối với hàng triệu người đã đi trước chúng ta, duy trì
và phát triển Buddhasasana, những truyền thống sống động cho phép chúng ta gặp
gỡ Phật giáo trong chính cuộc sống của mình.
Như Tổng Thư ký Liên Hợp
Quốc António Guterres đã nói trong thông điệp Phật Đản: “Những lý tưởng được
tôn vinh trong ngày thiêng liêng này có sự cộng hưởng sâu sắc với các mục tiêu
của Liên Hợp Quốc: sự thấu hiểu giữa các dân tộc, việc theo đuổi hòa hợp, thúc
đẩy hòa bình.” (Liên Hợp Quốc)
Là một loài người, sự hiểu
biết lẫn nhau của chúng ta vẫn còn ở giai đoạn sơ khai. Chỉ 300 năm trước, các
cuộc chiến tranh diễn ra khắp hầu hết các châu lục và rất ít người quan tâm hoặc
có đủ nguồn lực để tìm hiểu về những người khác nhau. Nhiều điều đã thay đổi.
Và dù chiến tranh vẫn tiếp diễn, chúng ta hiểu rõ hơn sự vô ích của chinh phục.
Cuối cùng, sự hài hòa và
bình an mà chúng ta tìm kiếm trước hết phải được nuôi dưỡng từ bên trong. Đây cũng
là thông điệp của Đức Phật và món quà của Ngài dành cho thế giới. Chúng ta
không thể không bị ảnh hưởng bởi thế giới xung quanh, và tất cả chúng ta đều muốn
thay đổi mọi thứ theo những cách mà chúng ta nghĩ là tốt nhất, nhưng chừng nào
tâm trí của chính chúng ta còn rối loạn, bị thúc đẩy bởi tham lam hay ác cảm,
thì những nỗ lực của chúng ta sẽ luôn không đạt được kết quả như mong muốn.
Dọn sạch những mạng lưới
của tham ái, sân hận và vô minh chính là công việc của con đường Phật giáo.
Trong ngày lễ này, chúng ta tôn vinh bậc giác ngộ và niềm tin rằng chính chúng
ta cũng có thể thực hiện công việc cần thiết để đạt được mục tiêu. Mong rằng tất
cả chúng ta đều tinh tấn và hoan hỷ trong nỗ lực./.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét