Rebirth and Right View: A Personal Journey
Tác giả: Margaret Meloni, PhD
Việt dịch: Quảng Cơ
Biên tập: Tuệ Uyển
***
Thật chẳng có vấn đề gì
khi phải nói lời tạm biệt với ai đó vì sự tái sinh dạy chúng ta rằng rồi chúng
ta sẽ lại được ở bên nhau, đúng không? Sai, đó là quan điểm sai lầm! Tôi đã
mang quan điểm đó trong vài năm. Quan điểm này là một chỗ dựa, một cơ chế đối
phó giúp tôi xử lý những cảm xúc đau đớn khi phải xa cách những người quan trọng
đối với mình.
Không giống như một số
người bạn Phật giáo khác của tôi xuất thân từ gia đình theo đạo Do Thái - Cơ Đốc
giáo, tôi không gặp khó khăn gì trong việc chấp nhận ý niệm về sự tái sinh. Niềm
tin vào sự tái sinh đã giúp tôi dễ dàng trở thành một Phật tử. Tôi nhớ rằng từ
khi còn nhỏ, khái niệm về sự tái sinh đã có ý nghĩa đối với tôi. Tôi không biết
tại sao. Có lần, khi tôi nói chuyện với mẹ về điều này, bà cũng bối rối không
kém. Trong gia đình hay cộng đồng của chúng tôi chưa từng có ai tiếp xúc với
người theo đạo Hindu hay Phật giáo. Niềm tin của tôi chỉ đơn giản là một phần
con người tôi.
Khi bắt đầu tìm hiểu về
Phật giáo, tôi đã dành thời gian suy ngẫm về sự tái sinh. Việc tham gia các
nhóm Phật tử khác nhau và học hỏi từ nhiều bậc thầy đã giúp tôi tiếp cận với những
ý tưởng như:
• Có lúc, ai cũng từng là mẹ của bạn
• Hoặc bạn từng là mẹ của họ
• Hoặc cả hai
Những giáo lý khác tập
trung vào ý tưởng rằng tất cả chúng ta đều đã hiện diện trong cuộc sống của
nhau theo những cách khác nhau, qua nhiều kiếp sống. Hoặc những người mà bạn từng
có mâu thuẫn cứ liên tục xuất hiện trong các kiếp sống khác nhau của bạn cho đến
khi những vấn đề này được giải quyết. Tôi và một bạn cùng lớp ban đầu có mối
quan hệ đối đầu và bắt đầu đùa rằng cậu ấy đã giết tôi trong một kiếp khác. Tôi
không biết làm thế nào mà chúng tôi lại đến được điểm này, nhưng đúng là như vậy.
Sau một thời gian, cậu ấy không còn thích trò đùa đó nữa vì ý nghĩ nó là sự thật
khiến cậu ấy khó chịu. Khi tôi hiểu rằng điều này không còn buồn cười với cậu ấy
nữa, tôi đã ngừng đùa giỡn với cậu ấy về chuyện đầu độc, đâm chém và bắn giết.
Chúng tôi chỉ đơn giản trở thành bạn bè.
Có lúc, tôi bắt đầu dùng
ý nghĩ về sự tái sinh như một cách để an ủi bản thân khi biết mình có thể sẽ
không gặp lại ai đó nữa. Điều này giúp tôi dễ dàng hơn khi bạn bè chuyển đi xa,
hoặc một đồng nghiệp mà tôi yêu quý rời công ty, hay một người bạn cùng lớp mà
tôi quý mến chuyển đi nơi khác. Như một cách tự vệ, hoặc để đáp lại tình cảm gắn
bó mà tôi dành cho người đó, tôi tự nhủ rằng họ đang rời đi bây giờ, nhưng có lẽ
tôi sẽ gặp lại họ trong kiếp sau. Phần lớn, điều đó giúp tôi cảm thấy bớt buồn
hơn.
Cách tiếp cận này đã
giúp ích cho tôi. Khi tôi tiếp tục thực hành Phật giáo, và khi tôi viết về những
trải nghiệm của mình trong việc mất đi những người thân yêu, và khi tôi phỏng vấn
các vị thầy Phật giáo về kinh nghiệm của họ với cái chết và nỗi đau buồn, tôi bắt
đầu nhận ra sai lầm của mình.
Trong một cuộc thảo luận
với thầy, tôi hỏi: “Có nên ăn mừng cái chết và buồn bã vì sự ra đời không?” Tôi
mong thầy sẽ đồng tình và nói rằng tôi đúng. Thay vào đó, thầy nhẹ nhàng nói với
tôi rằng khi ai đó qua đời, bạn không biết kiếp sau của họ sẽ như thế nào. Điều
gì sẽ xảy ra nếu người đó được tái sinh ở một cõi thấp hơn? Thầy dạy rằng điều
tôi mong muốn cho người khác là họ không bao giờ quay trở lại nữa.
Cuộc trao đổi ngắn ngủi
nhưng đầy ý nghĩa này đã mở đường cho tôi xem xét lại sự phụ thuộc của mình vào
luân hồi để tránh nỗi đau chia ly. Tôi không nên dùng ý niệm luân hồi để cảm thấy
tốt hơn khi ai đó rời khỏi cuộc đời mình. Ý nghĩ hy vọng được gặp lại ai đó
trong kiếp sau là ích kỷ. Tôi bắt đầu hiểu suy nghĩ của mình về luân hồi như một
dạng phát triển bị đình trệ. Thay vì đối diện với cảm xúc mất mát và bị bỏ rơi,
tôi lại cố gắng ngăn chặn những cảm xúc đó. Không cần phải xử lý bất kỳ nỗi buồn
nào, tôi chỉ cần gác lại tất cả – tôi sẽ gặp lại bạn mình. Có lẽ không phải
trong nhiều năm nữa, và không có ký ức về kiếp này cùng nhau, nhưng điều đó sẽ
xảy ra. Và điều đó đã mang lại kết quả gì cho tôi? Nó không ngăn được tôi cảm
thấy buồn hay nhớ những người đã ra đi. Nó chỉ đơn giản là ngăn cản tôi thực hiện
công việc cần thiết trong quá trình tu tập của mình.
Tôi không nên mong muốn
bất kỳ ai trong chúng ta ở bên nhau trong kiếp sau, mục tiêu là trải nghiệm sự
giải thoát khỏi khổ đau và chấm dứt sự tái sinh. Tôi không muốn dựa dẫm vào sự
tái sinh như một cái nạng. Tôi không muốn ý niệm về kiếp sau ngăn cản tôi giải
quyết sự ràng buộc với người khác. Đã đến lúc buông bỏ cái nạng và tiếp tục bước
đi trên con đường này./.
https://www.buddhistdoor.net/features/rebirth-and-right-view-a-personal-journey/


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét