Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2026

CHƯƠNG 5: CON MÈO CỦA ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA

Nguyên tác: Dalai Lama’s Cat
Tác giả: David Michie
Việt dịch: Quảng Cơ
Biên tập: Tuệ Uyển




***

Có dễ dàng sống như người bạn đồng hành vô danh của một người nổi tiếng toàn cầu không? Một số người tin rằng những người bạn không tên của các cá nhân rất nổi tiếng chắc hẳn cảm thấy bị bỏ qua và không được trân trọng, giống như những con gà mái tầm thường bên cạnh những con gà trống rực rỡ. Khi con gà trống nhận được tất cả sự chú ý với bộ lông sáng bóng và những giai điệu “arpeggio”[1] tuyệt vời vào sáng sớm, liệu có thể hiểu được nếu con gà mái đôi khi khao khát có một chút thời gian tỏa sáng của riêng mình không?

Trong trường hợp của con gà mái này, không. Trong thế giới nhỏ bé của riêng tôi ở Jokhang, tôi đã nổi tiếng đến mức tối đa có thể. Tại Café Franc, tôi được tôn vinh như một rinpoche! Và mặc dù Đức Thánh Thiện có thể xuất hiện thường xuyên trên TV, ngài cũng phải trải qua cuộc sống bị chụp ảnh và bị đẩy micro vào mặt suốt sáng, trưa và tối. Ngài phải trả lời những câu hỏi không ngừng của các phóng viên yêu cầu giải thích về Phật giáo cơ bản—giống như một giáo sư vật lý ứng dụng bị yêu cầu liên tục đọc lại bảng cửu chương. Việc Đức Đạt Lai Lạt Ma có thể làm điều này với sự ấm áp chân thành và một cảm giác hài hước tiết lộ điều gì đó không chỉ về phẩm chất cá nhân của ngài mà còn về giá trị của những thực hành Phật giáo—đặc biệt là sự hoàn thiện của kiên nhẫn!

Lý do tôi nói một cách dứt khoát—nếu bạn tha thứ cho sự chơi chữ—về việc không muốn nổi tiếng là vì tôi đã từng nhận được rất nhiều sự chú ý từ giới truyền thông. Thực tế này có thể khiến bạn ngạc nhiên. Tại sao, bạn có thể tự hỏi, tôi chưa từng thấy con mèo của Đức Đạt Lai Lạt Ma trên các trang Vanity Fair, có thể đã được chụp bởi nhiếp ảnh gia vĩ đại Patrick Demarchelier? Hay đang ngắm nhìn ria mép và gấp đôi đôi ủng dài màu xám với vẻ điềm tĩnh cố ý, sau khi mời tạp chí Hello! đến khám phá những thú vui trong phòng ngủ xa hoa của cô ấy ở dãy Himalaya? Thật đau lòng khi phải thừa nhận rằng sự chú ý từ truyền thông mà tôi nhận được không phải là loại trang bìa của các tạp chí bóng bẩy. Đã được chụp ảnh? Có. Trang nổi tiếng? Than ôi, không.

Nó bắt đầu vào một buổi sáng mùa xuân khi Đức Thánh Thiện thức dậy sớm hơn một giờ so với thường lệ và chuẩn bị ra ngoài. Những thay đổi trong thói quen của Ngài không phải là điều hiếm—Ngài thường xuyên có những chuyến đi hoặc buổi lễ để chủ trì. Nhưng sáng hôm đó, mặc dù hai trợ lý điều hành của Ngài đã đến làm việc sớm, nhưng không có dấu hiệu của tài xế của Ngài. Tôi nhận ra Đức Thánh Thiện không thể đi xa.

Nghe thấy tiếng tụng kinh từ bên kia sân, tôi cũng nhận ra rằng ông ấy sẽ không tham gia vào các nghi lễ buổi sáng như thường lệ tại đền. Khi trưởng ban nghi thức bắt đầu kiểm tra an ninh, bãi đậu xe và các sắp xếp khác, rõ ràng là chúng tôi đang đón khách. Họ có thể là ai?

Xe hơi bắt đầu đến và thả các phóng viên và đoàn quay phim từ các phương tiện truyền thông quốc tế khác nhau. Họ được dẫn dọc theo một con đường từ phía sau ngôi đền vào khu rừng gần đó. Tiếp theo là tin tức về chiếc xe chở khách thăm của Đức Thánh Thiện đang đến gần. Đức Thánh Thiện bắt đầu bước xuống cầu thang, theo sau là Tenzin và Chogyal, với Kyi Kyi trên dây xích đi phía sau. Tò mò muốn biết chuyện gì đang xảy ra, tôi đi theo. Khi làm vậy, tôi nghe được một số đoạn thông tin về vị khách: "Chiến dịch Tự do Tây Tạng"; "Huân chương Vương quốc Anh." Công việc từ thiện của bà được đề cập, cũng như việc bà duy trì một lối sống giản dị, chia thời gian giữa các ngôi nhà ở London và Scotland.

Ngay khi Đức Đạt Lai Lạt Ma xuất hiện bên ngoài, vị khách của ngài cũng đến. Một quý bà thanh lịch với mái tóc vàng, dài đến vai và nét mặt đầy sức sống, cô không mặc những bộ đồ bảo thủ hay trang trọng như hầu hết các vị khách của Ngài thường mặc, mà lại khoác một chiếc áo khoác ngoài chống thấm, quần chinos màu kaki và đôi ủng đi bộ màu nâu.

Bạn đã hiểu tôi khá rõ bây giờ, bạn đọc thân mến, để nhận ra rằng tôi không bao giờ tiết lộ danh tính của những vị khách đến thăm Đức Thánh Thiện. Hãy cứ cho là vị khách này là một nữ diễn viên người Anh tuyệt vời, người đã tham gia vào nhiều sản phẩm truyền hình và sân khấu, và là một người bảo trợ của một số tổ chức từ thiện đáng kính.

Sau lời chào truyền thống, Đức Đạt Lai Lạt Ma và vị khách của ngài bắt đầu đi về phía rừng. Tôi theo bước họ, trong khi ở một khoảng cách kín đáo phía sau tôi, đoàn tùy tùng còn lại đi sau.

“Tôi rất biết ơn bạn vì đã hỗ trợ chúng tôi trong công cuộc này,” nữ diễn viên nói. “Việc phá hủy rừng là một vấn đề mà tất cả chúng ta đều nên quan tâm,” Đức Đạt Lai Lạt Ma trả lời. “Tôi vui khi được giúp đỡ.”

Người phụ nữ người Anh đã nói về tầm quan trọng của rừng như là “lá phổi xanh” của hành tinh, rất cần thiết để chuyển đổi carbon dioxide (thán khí) thành oxy (dưỡng khí). Bà chỉ ra rằng rừng đang bị thu hẹp một cách đáng kể mỗi ngày để nhường chỗ cho các nông trường ngô và dầu cọ, dẫn đến xói mòn đất và ô nhiễm nguồn nước quan trọng, cũng như mất đi sự đa dạng sinh học. Nhiều loài, như tinh tinh, hiện đang bị đe dọa, bà giải thích, vì có quá ít nơi còn lại để chúng có thể sinh sống.

“Bảo vệ rừng không chỉ là vấn đề tiền bạc,” bà ấy nói. “Cũng cần có nhận thức và giáo dục. Chúng ta cần động viên càng nhiều người càng tốt để hành động, hoặc ít nhất, ủng hộ ý tưởng tái trồng rừng. Vì bạn nổi tiếng và được ủng hộ rộng rãi, sự ủng hộ của bạn sẽ giúp chúng tôi truyền đạt thông điệp này.”

Lấy tay cô ấy trong tay mình, Đức Thánh Thiện nói, “Cùng nhau, chúng ta có thể kết hợp các hoạt động của mình để đạt được kết quả tốt nhất. Cô đã rất, rất hào phóng khi hỗ trợ rất nhiều công việc này cá nhân. Và sự ủng hộ của cô đối với chiến dịch Tự Do Tây Tạng và các tổ chức từ thiện khác là một tấm gương tuyệt vời.”

Cô nhún vai một cách khiêm tốn. “Tôi chỉ cảm thấy đó là điều đúng đắn phải làm.”

Bây giờ chúng tôi đang đi bộ dọc theo con đường trong rừng. Hai bên chúng tôi, mặt đất được phủ đầy hoa thủy tiên và tầm gửi. Những bụi hoa đỗ quyên lớn nở rộ với những màn trình diễn rực rỡ của màu hồng và đỏ. 

“Nếu chúng ta để mình quá sa đà vào chủ nghĩa tiêu dùng, chúng ta sẽ làm hỏng tất cả những điều này,” nữ diễn viên nói, chỉ tay xung quanh chúng tôi.

Đức Đạt Lai Lạt Ma gật đầu đồng ý. “Ngài có động lực rất tốt—cho đi mà không mong nhận lại điều gì.”

“Ồ, tôi không bận tâm về điều đó. Tôi cảm thấy may mắn khi có thể cho đi.”

Khi Đức Đạt Lai Lạt Ma cười khúc khích, bà nhìn ngài một cách nghi hoặc. “Ngài không nghĩ vậy sao?”

“Rất may mắn,” Đức Đạt Lai Lạt Ma đồng ý. “Nhưng may mắn ư? Có lẽ không phải vậy. Trong Phật giáo, chúng tôi tuân theo nguyên lý nghiệp báo, nhân quả. Không thể có hiệu quả, như thành công, nếu không có nguyên nhân.”

“Tôi đã làm việc trong sự nghiệp của mình suốt nhiều năm,” bà thừa nhận. “Tôi đã trải qua một số thời gian khó khăn.”

"Chúng ta sẽ gọi những điều như công việc chăm chỉ là 'điều kiện,'" Đức Đạt Lai Lạt Ma nói, "chứ không phải nguyên nhân. Điều kiện là cần thiết, chắc chắn, để nghiệp có thể nảy mầm, giống như một cây cần đất, độ ẩm và nhiệt để phát triển. Nhưng nếu không có nguyên nhân nghiệp, nếu không có hạt giống ban đầu đó, dù điều kiện có thuận lợi đến đâu, cũng sẽ không có tác dụng."

Nữ diễn viên đã theo dõi lời của Đức Đạt Lai Lạt Ma một cách chặt chẽ. Cuộc trò chuyện đã đi theo một hướng bất ngờ, như thường lệ khi Đức Ngài cảm nhận rằng ai đó sẽ được lợi từ một sự hiểu biết đặc biệt.

“Nếu làm việc chăm chỉ chỉ là một điều kiện, vậy thì nguyên nhân nghiệp quả cho thành công là gì?” bà ấy hỏi.

Đức Thánh Thiện nhìn bà với ánh mắt vô cùng nhân từ. Ngài đáp: “Đó là lòng quảng đại. Thành công mà bà đang có được hiện nay xuất phát từ lòng quảng đại trong quá khứ. Và lòng quảng đại mà bà đang thực hành bây giờ sẽ giúp bà gặt hái được nhiều thành công hơn nữa trong tương lai.”

Chúng tôi đã đi bộ dọc theo con đường mòn được vài phút—xa hơn bất cứ nơi nào tôi từng tự mình đi—khi đến một nơi mà khu rừng đột nhiên chấm dứt, nhường chỗ cho một cảnh quan hoang tàn như mặt trăng với những tảng đá trơ trụi và đất cát, chỉ còn lại một vài gốc cây chết khô từ lâu, dấu tích của thảm thực vật tươi tốt một thời.

Đức Thánh Thiện và nữ diễn viên dừng lại một lát. Một vài hố đã được đào sẵn để chuẩn bị cho lễ trồng cây. Những cây thông non được trồng bên cạnh các hố, cùng với một vài xe cút kít chở đất. Các nhà báo đã tập trung sẵn sàng, máy quay chĩa vào hai người khi họ đi ra khỏi khu rừng và băng qua vùng đất hoang.

Khi máy ảnh liên tục hoạt động và các thành viên trong đoàn tùy tùng tiến lại gần phía sau chúng tôi, tôi bỗng cảm thấy cần phải đi vệ sinh. Là một chú mèo vốn có tiêu chuẩn cao trong những chuyện như vậy, tôi quyết định tìm một nơi kín đáo và có đất tơi xốp. Một tấm biểu ngữ lớn mang logo của tổ chức từ thiện của nữ diễn viên được căng ngang khu vực sẽ chụp ảnh sau đó. Có vẻ như nó tạo ra một màn chắn hoàn hảo.

Tôi lặng lẽ nấp sau tấm biểu ngữ. Trong không gian tĩnh lặng phía sau, tôi phát hiện ra hàng dài những cây thông non, giống hệt những cây sắp được trồng trong nghi lễ. Phía sau chúng là giấc mơ của mọi chú mèo—một ụ đất trồng cây màu mỡ, tơi xốp.

Chỉ cần nhìn thấy nó thôi cũng đủ khiến tôi lập tức hành động và leo lên sườn núi với vẻ thích thú như một chú mèo con. Tôi rải đất khắp nơi khi leo lên đỉnh, tận hưởng khám phá của mình. Khi đã lên đến đỉnh, tôi hít hà mùi đất, tìm kiếm một nơi thoải mái nhất.

Dưới tán rừng, tôi ngồi thiền trong tĩnh lặng. Không khí buổi sáng sớm trong lành, thoang thoảng mùi thông, rộn ràng tiếng chim hót líu lo. Từ xa, tôi nghe thấy một giọng nói – có lẽ là của nữ diễn viên? – đang đưa ra một thông báo, tiếp theo là vài tràng vỗ tay lác đác.

Và rồi điều đó đã xảy ra. Tấm biểu ngữ, và tất cả sự riêng tư của tôi, đột nhiên biến mất. Một khoảnh khắc kịch tính được dàn dựng để phơi bày quy mô thật sự của dự án trồng rừng thay vào đó lại tập trung vào tôi.

Đừng hiểu lầm tôi. Chúng tôi, những chú mèo, không hề e dè. Nhưng chúng tôi cũng không thích phô trương bản thân—đặc biệt là trước mặt giới truyền thông thế giới.

Trong giây lát, chỉ còn tiếng lách cách và tiếng vo ve của máy ảnh. Rồi một tràng cười vang lên khắp đám đông. Đức Thánh Thiện là một trong những người đầu tiên bật cười. Sau đó, nữ diễn viên nói điều gì đó về việc đất đai giờ đã được bón phân tốt.

Tuy nhiên, mối quan tâm duy nhất của tôi là phải thoát khỏi đó càng nhanh càng tốt. Tôi trèo xuống gò đất còn nhanh hơn cả lúc leo lên và lẩn vào bụi rậm. Không chần chừ, tôi lao nhanh về phía ngôi đền và băng qua sân để về nhà an toàn.

Tôi đã tìm ra một cách để vào khu nhà ở chung với Đức Đạt Lai Lạt Ma mà không cần phải đợi ai đó mở cửa. Lén vào phòng giặt ở tầng trệt, tôi nhảy lên một cái kệ rồi đi dọc theo gờ tường đến một cửa sổ mở ra phòng ăn. Ở đó, kiệt sức vì những hoạt động buổi sáng sớm, tôi cuộn mình trong một chiếc ghế bành lớn và ngủ thiếp đi.

Tôi bị đánh thức bởi mùi thơm hấp dẫn của món bít tết nướng, được chế biến theo cách mà chỉ một người mới có thể làm được. Chỉ khi ngẩng đầu lên, tôi mới nhận ra phòng ăn đã có người. Đức Đạt Lai Lạt Ma đã trở lại với công việc khác, nhưng ngài đã để nữ diễn viên và một vài thành viên trong đoàn trồng rừng lại cho Tenzin và Lobsang, người phiên dịch, và trợ lý của người phiên dịch chăm sóc. Họ đang ngồi quanh bàn ăn bữa sáng thịnh soạn gồm bít tết và trứng, trong khi bà Trinci chăm chút cho họ, liên tục mời thêm nấm chiên, hành tây chiên và bánh mì nướng kiểu Pháp. Thấy tôi cựa quậy, bà nhanh chóng quay lại với một chiếc đĩa sứ nhỏ màu trắng, trên đó bà đã cẩn thận bày vài miếng bít tết nhỏ vừa ăn. Bà đặt nó xuống sàn bên cạnh tôi.

Trong khi tất cả chúng tôi đang hào hứng ăn sáng, cuộc trò chuyện trên bàn ăn chuyển từ lễ trồng cây sang chiến dịch tái trồng rừng và lịch trình bận rộn của nữ diễn viên trong phần còn lại của năm. Sau một hồi im lặng, bà ấy trầm ngâm, “Tôi đã có một cuộc trò chuyện rất thú vị với Đức Thánh Thiện về nghiệp báo. Đó không phải là một chủ đề mà chúng ta biết nhiều ở phương Tây.” Tenzin đã theo dõi nữ diễn viên từ những ngày còn là sinh viên ở Oxford, và ông ấy rất thích thú khi có cơ hội được trò chuyện với bà ấy. “Vâng, điều đó luôn khiến tôi thấy hơi lạ. Luật nhân quả được cho là nền tảng của tất cả công nghệ phương Tây. Không có gì là vô nhân quả; mọi thứ xảy ra là kết quả của một điều gì đó khác. Nhưng ngay khi người ta mạo hiểm vượt ra ngoài phạm vi vật chất trước mắt, người phương Tây lại nói về may mắn, số phận, hay sự can thiệp của thần thánh.”

Cả nhóm im lặng suy ngẫm điều này. “Tôi cho rằng,” Tenzin tiếp tục, “khó khăn nằm ở chỗ nghiệp không hiển hiện ngay lập tức. Phải mất thời gian để nguyên nhân sinh ra kết quả. Vì vậy, có vẻ như không có mối quan hệ nào giữa nguyên nhân và kết quả.”

-“Đúng vậy,” nữ diễn viên đồng ý. “Đức Thánh Thiện đang nói rằng bất kỳ của cải hay thành công nào mà người ta có được trong k hoảnh khắc hiện tại nảy sinh từ lòng hào phóng trong quá khứ, chứ không phải từ lao động vất vả, mạo hiểm hay theo đuổi những cơ hội vốn là điều kiện chứ không phải nguyên nhân.”

-“Đúng vậy,” Tenzin đồng ý. “Để nghiệp quả chín muồi, cần cả hai – cả nguyên nhân và điều kiện.”

-“Trong nhóm nhỏ của chúng ta thì ai cũng biết” – nữ diễn viên ra hiệu về phía những người cùng tham gia chiến dịch – “một chuyện kỳ lạ đã xảy ra vào năm tôi quyên góp một khoản tiền đáng kể cho chiến dịch trồng rừng.”

Những nụ cười hiểu ý hiện lên quanh bàn.

-“Tôi đã quyên góp vào tháng Năm. Sau đó, vào tháng Mười Hai, tôi nhận được đúng số tiền đó dưới dạng cổ tức (phần lợi nhuận sau thuế) mà tôi không bao giờ ngờ tới. Nhiều người nói đó là nghiệp quả.”

Mọi người trên bàn đều cười.

Nữ diễn viên quay sang Tenzin. “Vậy đó có phải là cách hiểu đúng không?”

-“Tôi hiểu tại sao mọi người lại nghĩ như vậy,” ông trả lời. “Nhưng điều quan trọng là không nên hiểu theo nghĩa đen quá mức.”

Việc bạn cho ai đó một thứ gì đó vào một ngày không có nghĩa là bạn đã tạo ra nguyên nhân để nhận được chính xác thứ đó vào một ngày khác. Nghiệp không hoạt động như một sổ sách ghi nợ và tín dụng bên ngoài mà giống như một nguồn năng lượng, một điện tích tích lũy theo thời gian. Đó là lý do tại sao ngay cả những hành động hào phóng nhỏ bé, đặc biệt là khi được thúc đẩy bởi ý định tốt đẹp nhất, cũng có thể trở thành nguyên nhân tạo nên sự giàu có lớn hơn nhiều trong tương lai.”

Nữ diễn viên và các đồng nghiệp của bà ấy đang quan sát ông ta rất kỹ.

-“Điều thú vị ở đây,” Tenzin tiếp tục, “là khi cho đi, chúng ta không chỉ tạo ra những nguyên nhân cho sự giàu có trong tương lai, mà còn tạo ra những điều kiện để nghiệp quả giàu có mà chúng ta đã có được chín muồi. Lao động chăm chỉ và kinh doanh khôn ngoan là điều kiện để giàu có, nhưng lòng hào phóng cũng vậy.”

-“Những gì ông nói có lý,” nữ diễn viên nói. “Và tôi thấy thú vị khi Chúa Giê-su cũng nói, ‘Gieo nhân nào, gặt quả ấy.’”

-“Khái niệm nghiệp báo đã được chấp nhận rộng rãi ngay từ những ngày đầu của Cơ Đốc giáo,” Tenzin đồng ý.

-“Không chỉ những biểu tượng quan trọng được du nhập từ phương Đông, như biểu tượng con cá và vầng hào quang”—ông chỉ tay vào bức tranh treo tường hình Phật được bao phủ bởi vầng hào quang màu xanh lam rực rỡ—“mà theo tôi, dường như những giáo lý cốt lõi về yêu thương người lân cận, lòng từ bi, và những điều tương tự cũng có thể đã được truyền bá dọc theo Con đường Tơ lụa cổ cách đây hai nghìn năm.”

Vẻ mặt của những vị khách tham quan đều thể hiện sự tập trung cao độ.

“Một điều tôi không hiểu về nghiệp báo,” nữ diễn viên nói, “là tất cả chuyện đó diễn ra ở đâu. Nếu không có Thượng đế quyết định trừng phạt hay ban thưởng, và không có máy tính vũ trụ nào ghi chép lại, vậy thì tất cả chuyện đó diễn ra ở đâu?”

-“Câu hỏi đó chạm đến cốt lõi vấn đề,” Tenzin đáp. “Tất cả đều diễn ra trong dòng chảy liên tục của tâm thức chúng ta. Trải nghiệm thực tại của chúng ta mang tính chủ quan hơn nhiều so với những gì chúng ta thường nhận ra. Chúng ta không chỉ đơn thuần là những người tiếp nhận thụ động các sự kiện. Mọi lúc, chúng ta đều chủ động chiếu phiên bản thực tại cá nhân của mình lên thế giới xung quanh. Hai người trong cùng hoàn cảnh sẽ có những trải nghiệm rất khác nhau về những gì đã xảy ra. Điều này là bởi vì họ có nghiệp khác nhau.”

“Luật nhân quả,” Tenzin tiếp tục, “nói rằng, từng bước một, chúng ta có thể tạo ra những nguyên nhân để trải nghiệm thực tại theo cách dẫn đến sự mãn nguyện và sung túc hơn, và chúng ta có thể tránh được những nguyên nhân của sự bất hạnh và thiếu thốn. Chính Đức Phật đã tóm tắt điều đó một cách hay nhất khi Ngài nói: ‘Tư tưởng biểu hiện thành lời nói; lời nói biểu hiện thành hành động; hành động phát triển thành thói quen; và thói quen cô đọng thành tính cách. Vì vậy, hãy cẩn thận quan sát tư tưởng và cách thức của nó, và hãy để nó nảy sinh từ tình yêu thương xuất phát từ sự quan tâm đến tất cả chúng sinh... Như cái bóng theo thân thể, như ta nghĩ, như ta trở thành.’”

Một lúc sau, nữ diễn viên và nhóm của bà đứng dậy khỏi bàn, cảm ơn Tenzin và những người khác vì tất cả sự giúp đỡ. Họ đang thu dọn áo khoác và khăn quàng cổ thì nữ diễn viên nhìn sang chiếc ghế bành nơi tôi đang ngồi, hai chân gập gọn gàng dưới người.

-“Trời đất ơi! Đó có phải là con mèo… mà ông biết… từ sáng nay không?”

Tenzin liếc nhìn tôi với vẻ mặt lạnh lùng như chiều hôm ông ấy phát hiện ra tôi đang ngồi trên chiếc đệm sen ở quán Café Franc.

-“Trông nó khá giống,” ông ấy thừa nhận.

-“Tôi chưa bao giờ thấy Sư Tử Tuyết đi xa đến thế,” Lobsang nói.

-“Mèo Himalaya khá nổi tiếng ở đây,” trợ lý của Lobsang nói thêm.

Nữ diễn viên lắc đầu với một nụ cười gượng gạo. “Chà, đó quả là một màn trình diễn bất ngờ.”

Chiều muộn hôm đó, Tenzin đang báo cáo với Đức Đạt Lai Lạt Ma về những sự kiện trong ngày trong khi cả hai cùng thưởng thức trà xanh, lần này kèm theo những chiếc bánh quy mỏng giòn do bà Trinci hào phóng nướng. Sau khi thảo luận hầu hết các hoạt động trong ngày, Đức Thánh Thiện chuyển sang nghi thức trồng cây.

-“Bữa sáng diễn ra thế nào? Tôi hy vọng các vị khách hài lòng với kết quả.”

-“Rất tốt, thưa Đức Đạt Lai Lạt Ma. Và vị khách của chúng ta vừa gọi điện cho tôi cách đây không lâu để nói rằng bà ấy rất vui mừng với sự tỉnh thức đang được tạo ra.”

-“Sáng nay có rất nhiều đoàn truyền thông,” Đức Đạt Lai Lạt Ma nhận xét. “Tôi chưa bao giờ thấy nhiều máy quay truyền hình như vậy ở Jokhang!”

-“Sự kiện này đã được giới truyền thông đưa tin rất kỹ lưỡng,” Tenzin nói. “Nhưng yếu tố thật sự tạo nên tiếng vang là một video trên YouTube đã lan truyền chóng mặt ngay lập tức. Hình như nó đã có hơn mười triệu lượt xem rồi.”

-“Cho một buổi lễ trồng cây sao?” Đức Thánh Thiện nhướng mày.

-“Nó bắt đầu bằng việc đó. Nhưng ngôi sao thật sự của buổi lễ”—Tenzin quay sang nhìn tôi—“chính là Rinpoche bé nhỏ của chúng ta.”

Đức Đạt Lai Lạt Ma bật cười lớn. Sau đó, cố gắng kìm nén tiếng cười, ngài nói: “Có lẽ chúng ta không nên cười. Tôi không chắc ai ngạc nhiên hơn, Rinpoche của chúng ta hay các nhà báo.”

Tiến đến chỗ tôi đang ngồi, Ngài bế tôi lên và vuốt ve tôi chậm rãi. “Sáng nay khi tất cả chúng ta thức dậy, không ai đoán được rằng cô bé này sắp trở thành—làm sao để nói nhỉ?—một hiện tượng quốc tế. Nhưng bé cưng đã tạo ra nhận thức về vấn đề mà các khu rừng đang phải đối mặt chỉ trong một buổi sáng nhiều hơn những gì một số người làm được trong cả đời.”

Tôi bắt đầu rên rỉ rừ rừ.

“Nghiệp quả thật thú vị.”/.

***

 

 



[1] "arpeggio" trong âm nhạc có thể dịch sang tiếng Việt là "hợp âm rải" hoặc "rải hợp âm". Nó là một kỹ thuật chơi nhạc, trong đó các nốt của hợp âm không được đánh cùng lúc mà được chơi liên tiếp, thường từ nốt thấp đến nốt cao hoặc ngược lại.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét